thangmaygroup.com

Switch to desktop

Tư vấn kỹ thuật thang máy miễn phí

Hành vi xã hội của con người khi đi thang máy

di thang mayNhiều người trong chúng ta không chú ý khi sử dụng thang máy vài lần trong ngày, nhưng cách chúng ta xử sự trong khoảng không nhỏ xíu di động đó, theo một nghiên cứu vừa công bố, cho thấy chúng ta lo lắng ra sao.

 

“Chúng ta ở tư thế phòng vệ, ngắt cầu chì, bước vào, bấm nút, rồi đứng gần như bất động”, tiến sĩ Lee Gray của Đại học bang North Carolina ở Charlotte, bình luận. “Thang máy là một không gian xã hội rất lý thú nơi các nghi thức bỗng trở nên lạ lùng”.

cabin thang may

Các hành khách trong thang máy dường như ý thức bằng bản năng để tự sắp xếp họ theo trật tự để duy trì khoảng cách tối đa và sự tiếp xúc tối thiểu với những người lạ. Những cuộc trò chuyện đang rôm rả ngoài hành lang sẽ bỗng nhiên tan biến không sủi tăm trong thang máy và chúng ta bước vào để rồi quay ngay mặt ra cửa, im lặng, đứng yên.

Nếu có ai đó bước vào, chúng ta có thể phải động đậy một chút. Nếu có hai người, họ sẽ đứng về hai góc, đối xứng nhau, mục đích, một lần nữa, là tạo ra khoảng cách lớn nhất có thể. Khi một người thứ ba bước vào, một cách vô thức, một tam giác sẽ được hình thành và với bốn người, sẽ là một hình vuông. Người thứ năm có lẽ sẽ phải đứng ở trung tâm. Không bao giờ có chuyện đứng lẫn lộn hoặc một bên đông hơn bên còn lại.

Bằng cách đó, chúng ta tạo ra vùng lãnh địa của riêng mình. Những người mới vào phải tự đánh giá tình hình khi cánh cửa mở ra và được ra quyết định. Một khi đã ở bên trong, nghi thức là đơn giản với hầu hết, nhìn xuống chân, hoặc rút điện thoại ra bấm liên hồi.

Tại sao chúng ta lại như thế trong thang máy? “Do không có đủ không gian”, giáo sư Babette Renneberg, một nhà tâm thần học ở Đại học mở Berlin, phân tích. “Thông thường khi gặp người lạ, chúng ta duy trì khoảng cách một tầm vai, điều không thể trong hầu hết thang máy, một bối cảnh không tự nhiên với con người”.

Trong không gian nhỏ hẹp đó, việc không tỏ ra đe dọa, không hành xử kỳ lạ hay có những hành vi khiến người khác chú ý, trở nên cực kỳ quan trọng. Cách dễ nhất là tránh tiếp xúc ánh mắt. Nhưng mọi chuyện không chỉ là sự cả thẹn và e dè về mặt xã hội.

“Chúng ta lo lắng trong thang máy, một cách bản năng”, Nick White, một nhân viên văn phòng ở New York từng mắc kẹt trong thang máy 41 tiếng đồng hồ, chia sẻ kinh nghiệm. “Chúng ta không thích bị nhốt trong đó, muốn bước ra càng sớm càng tốt, vì bạn biết đó, đó là một nơi đáng chán và đôi khi, đáng sợ”. Một so sánh có hơi ghê rợn được White đưa ra, rằng nếu có cái gì đó gắn bó với cơ thể chúng ta giống với một chiếc thang máy nhất, thì đó là nấm mồ.

Dễ hiểu là White không bao giờ bước chân vào thang máy nữa. “Tôi chắc chắn còn nhớ cảm giác mỗi khi vào đó. Một phần cơ thể tôi hoàn toàn mất hết kiểm soát”, White nói. Lee Gray công nhận là cảm giác bất lực và bị giam hãm khiến đi thang máy là một trải nghiệm lo sợ với nhiều người. “Bạn ở trong một cỗ máy di động mà bạn không kiểm soát được, không nhìn thấy động cơ, không biết nó làm việc ra sao và trong nhiều trường hợp, không biết đang diễn ra chuyện gì bên ngoài”.

Tuy nhiên, Gray cho rằng những nỗi lo lắng đó chỉ là vấn đề tâm lý. Ông nghĩ thang máy là hình thức di chuyển an toàn nhất, vượt xa những phương tiện ít mang tới lo lắng hơn, như xe hơi, hay thậm chí là thang cuốn tự động. “Những chiếc thang máy di chuyển quãng đường hàng tỷ, tỷ cây số mỗi năm, nhưng có rất, rất ít vụ tai nạn”, Gray nói.

Còn với Renneberg, thang máy là chiến thắng của phần người trong con người. “Chúng ta đã học được cách sử dụng thang máy và biết rằng nó an toàn. Có thể coi đó là chiến thắng của lý trước những bản năng động vật”, Renneberg kết luận.

Copyright by GiadinhElevator 2013. All rights reserved.

Top Desktop version